2025-03-05 来源:网络转载

我们班的班长李小明可喜欢学习了。
就说那一次吧,那天李小明生病了,那天李小明生病了,没来上学。晚上他主动地去同学家问清楚要做的作业,回到家便拿起笔“沙沙、沙沙”地做起作业来。不知不觉已经九时了。“小明,别做了,反正老师知道你生病了,不交一次半次的作业也不会批评你的。”妈妈心疼地说。可一向很乖的小明却大声说:“妈妈,今天的作业要今天完成。您忙您自己的吧。”小闹钟“嘀嗒、嘀嗒”地响着,好像在催他快点休息。作业本上有道难题,就像一只拦路虎,拦住了小明。这是今天学的新的知识,小明没去上学,所以不会。小明一拍脑袋想到了一个主意:让我自己学吧。小明拿起书认真地读着、想着。那道题终于被他解答出来了。
第二天上学时,他的眼睛有一丝丝红红的血丝,肯定是昨晚没睡好了。可他的精神还是那么好。他的这种爱学习的品质真的是值得我们学习啊!
Wǒmen bān de bānzhǎng Lǐ Xiǎomíng kě xǐhuān xuéxí le.
Jiù shuō nà yīcì ba, nà tiān Lǐ Xiǎomíng shēngbìng le, nà tiān Lǐ Xiǎomíng shēngbìng le, méi lái shàngxué. Wǎnshàng tā zhǔdòng de qù tóngxué jiā wèn qīngchu yào zuò de zuòyè, huí dào jiā biàn ná qǐ bǐ “shā shā, shā shā” de zuò qǐ zuòyè lái. Bù zhī bù jué yǐjīng jiǔ shí le. “Xiǎomíng, bié zuò le, fǎnzhèng lǎoshī zhīdào nǐ shēngbìng le, bù jiāo yīcì bàncì de zuòyè yě bú huì pīpíng nǐ de.” Māma xīnténg de shuō. Kě yīxiàng hěn guāi de Xiǎomíng què dàshēng shuō: “Māma, jīntiān de zuòyè yào jīntiān wánchéng. Nín máng nín zìjǐ de ba.” Xiǎo nàozhōng “dīdā, dīdā” de xiǎngzhe, hǎoxiàng zài cuī tā kuài diǎn xiūxí. Zuòyè běn shàng yǒu dào nántí, jiù xiàng yī zhī lánlùhǔ, lán zhù le Xiǎomíng. Zhè shì jīntiān xué de xīn de zhīshi, Xiǎomíng méi qù shàngxué, suǒyǐ bú huì. Xiǎomíng yī pāi nǎodài xiǎngdào le yīgè zhǔyì: ràng wǒ zìjǐ xué ba. Xiǎomíng ná qǐ shū rènzhēn de dúzhe, xiǎngzhe. Nà dào tí zhōngyú bèi tā jiědá chūlái le.
Dì èr tiān shàngxué shí, tā de yǎnjīng yǒu yī sī sī hóng hóng de xuèsī, kěndìng shì zuówǎn méi shuì hǎo le. Kě tā de jīngshén háishi nàme hǎo. Tā de zhè zhǒng ài xuéxí de pǐnzhì zhēn de shì zhídé wǒmen xuéxí a!
Dịch sang Tiếng Việt
Lớp trưởng của lớp chúng tôi, bạn Lý Tiểu Minh, rất thích học tập.
Nói về một lần nọ, hôm đó Tiểu Minh bị ốm, không đến trường. Buổi tối, cậu ấy chủ động đến nhà bạn học để hỏi rõ bài tập cần làm, rồi về nhà liền cầm bút “soạt soạt” làm bài. Không ngờ đã 9 giờ tối. Mẹ cậu thương con nên nói: “Tiểu Minh, đừng làm nữa, dù sao thầy cô cũng biết con bị ốm, không nộp một vài lần bài tập cũng sẽ không trách con đâu.” Nhưng Tiểu Minh vốn rất ngoan lại lớn tiếng nói: “Mẹ, bài tập hôm nay phải hoàn thành hôm nay. Mẹ cứ làm việc của mẹ đi.” Chiếc đồng hồ nhỏ “tích tắc, tích tắc” vang lên, như đang giục cậu mau nghỉ ngơi. Trong vở có một bài khó, giống như con hổ chắn đường, ngăn cản Tiểu Minh. Đây là kiến thức mới học trong ngày, Tiểu Minh không đi học nên chưa biết. Cậu vỗ đầu nghĩ ra một ý: “Để mình tự học vậy.” Tiểu Minh cầm sách đọc chăm chú, suy nghĩ. Cuối cùng cậu cũng giải được bài toán đó.
Ngày hôm sau đến lớp, trong mắt cậu có vài tia máu đỏ, chắc chắn là tối qua ngủ không ngon. Nhưng tinh thần của cậu vẫn rất tốt. Tinh thần ham học của cậu thật sự đáng để chúng tôi noi theo!

